* DANH SACH TRUYỆN
Truyện ma Bến Đò Ngang Bí Ẩn - Chương 1
Phần 1
Sáng tinh mơ, dân làm đồng vừa đi đến bến đò ngang đã nghe đồn ầm lên:
- Có con ma da ở bến đò!
Ai nấy nghe đều phải rùng mình. Mọi người nhôn nhao hẳn lên:
- Làm gì có chuyện ma da ở đây chứ? Lâu nay chốn này cuộc sống rất bình an mà.
Người lái đò mặt mày còn xanh mét ấp a ấp úng:
- Thật mà, sáng nay tôi vừa phát hiện một người!
Mọi người xúm lại càng đông. Ông tư Lộng, em chú bác ruột với ông cả Dương người giàu có nhất ở đây, hét mọi người:
- Hãy tránh ra coi!
Mọi người hơi tản ra. Tư Lộng lật ngửa xác chết lại. Ai nấy đều kêu lên: - Trời ơi anh tám Hân đây mà!
- Chồng của Út Duyên!
- Cha của thằng Thành, thằng Thật đây mà!
- Ôi, ông ấy hiền lắm. Nhưng tại sao lại chết bất đắc kỳ tử như vậy? Út Duyên tức tốc chạy đến. Nhìn ra chồng mình liền gào lên:
- Anh Hân! Sao anh lại bỏ mẹ con em vậy chứ!
Tư Lộng lắc đầu:
- Chuyện này quá kỳ đó!
Anh Năm. Người lái đò kể:
- Chiều qua anh ấy có qua đò nói là đi thăm bà con ở đâu bên đó. Nhưng không thấy quay trở lại. Sáng nay khi đưa đò tôi thấy từ dưới lòng sông xác anh ấy nhô lên, làm tôi điếng cả người và hét lên đó.
Một người đứng bên cạnh anh Năm lái đò khẽ thở dài: - Có lẽ anh ta chết đuối khi lội qua sông.
Tư Lộng kêu lên:
- Tại sao phải lội qua sông khi ở đây có đò? Tư Lộng lắc đầu nói tiếp:
- Tám Hân là người rất tôn trọng người khác, biết đâu về khuya quá anh ấy không dám gọi đò sợ phiền?
Anh Năm lắc đầu:
- Không đâu, dù khuya cách mấy ai gọi tôi, tôi vẫn sẵn lòng đưa rước mà. Ông cả Dương xuất hiện lúc nào không ai hay biết:
- Tám Hân không gọi đâu, anh ấy rất sợ phiền hà. Chơi với anh ấy lâu ngày chúng ta hiểu mà.
Út Duyên khóc nức nở bên xác chồng: - Anh Tám ơi! Sao anh lại bỏ em mà đi? Ông Dương lại chép miệng:
- Dưới sông ngay bến đò này có con ma da to lắm! Mọi người kinh ngạc:
- Ma da?
- Trời ơi! Con ma da nó ra làm sao?
- Ma da giết người cũng được nữa sao? Ông cả Dương nói với mọi người:
- Hãy sờ vào anh ấy xem toàn thân nhớt nhợt. Tư Lộng sờ vào, vội rút tay ra nhanh:
- Ý trời ơi, trơn và nhớt lắm!
Anh Năm đưa đò cũng mò vào:
- Ờ hén, sao mà nhớt dữ thế?
Ông cả Dương diễn giải:
- Vì đêm tối anh Hân lội qua sông bị ma da kéo chân không ai cứu kịp nên
nó kéo anh xuống nước, nó hút hết máu rồi mới thả ra, nên người anh ấy cong
queo.
Mọi người cùng giúp Út Duyên đem xác chồng về. Hai đứa con song sinh còn nhỏ dại đâu biết gì, thấy mẹ nó khóc, kêu chồng thảm thiết hai đứa cũng đứng nơi ngạch cửa khóc theo. Cái chết của Tám Hân và chuyện con ma da nơi bến đò là nỗi hoang mang, lo sợ cực độ của người dân nơi đây...
Từ ngày Tám Hân mất, ông cả Dương lúc nào cũng có mặt ở nhà Út Duyên để an ủi người vợ của người bạn thân vừa mới qua đời:
- Út Duyên, cô đừng quá âu sầu nữa. Hãy nghĩ đến sức khoẻ và hai con của mình.
Út Duyên vẫn ấm ức: - Em buồn quá anh ạ! Mẹ goá con côi em biết phải làm gì bây giờ? Ông cả Dương động viên:
- Vì tương lai của hai đứa nhỏ, em hãy gắng gượng lên. Út Duyên lắc đầu:
- Từ hồi nào đến giờ việc gì anh ấy cũng làm tất cả, em đâu có biết gì đâu. Ông cả Dương an ủi:
- Em đừng sợ, có anh và mọi người ở đây sẽ giúp đỡ em! Út Duyên vẫn khóc:
- Anh và mọi người lo cho mẹ con em cả đời được sao? Ông cả Dương gật đầu, nói giọng chắc mịch:
- Nhất định anh sẽ lo cho em và hai đứa con em suốt cuộc đời. Út Duyên giật nảy mình:
- Ý anh nói vậy làm sao được. Ai để anh làm vậy? Anh còn vợ con anh nữa
chi.
Ông Dương nhăn mặt:
- Út Duyên à! Chúng ta đã là chỗ thân quen với nhau từ nhỏ mà. Em đừng có ngại.
Út Duyên lắc đầu:
- Xin anh đừng làm cho em khó xử! Chị ở nhà hiểu lầm là khổ cho mẹ con
em.
Ông Dương vẫn nói:
- Bằng mọi cách anh phải lo bảo vệ cho mẹ con em. Út Duyên vẫn từ chối:
- Đừng làm rạn nứt tình cảm gia đình có từ lâu. Ông cả Dương gật đầu:
- Được rồi, anh về rồi anh lại sang.
Út Duyên lắc đầu:
- Anh đừng phá quấy tôi nữa. Tôi cần sự yên tỉnh. Ông cả Dương về rồi. Thành và Thật đến bên mẹ: - Mẹ ơi! Cha con đi lâu về quá!
- Con nhớ cha lắm! Út Duyên ôm hai con vào lòng khóc nấc lên: - Cha... cha các con sẽ không... về nữa đâu... Thằng Thành nhảy cẩng lên:
- Không, con không chịu đâu!
Thằng Thật thì nói:
- Con nhớ cha ngủ không được. Mẹ kêu cha về đây nhanh đi!
Út Duyên cố nuốt nước mắt trở vào trong lòng, dằn nén xúc động:
- Cha chết rồi làm sao mà về được? Các con ngoan của mẹ vào chuẩn bị mẹ đưa đi học đây.
Thằng Thật ậm ự:
- Không, con muốn cha đưa con đi cơ! Út Duyên mím môi:
- Cha chết, từ nay hai đứa tự đi học rồi. Thành nói với em:
- Cha không về với mình nữa đâu. Mình đi học nghe Thật! Thật hỏi anh mình:
- Chết là sao vậy anh?
Thành lắc đầu. Nó cũng có biết gì hơn em đâu: - Anh cũng không biết.
Thằng Thật cằn nhằn:
- Vậy mà cũng nói.
Mà nó không biết cũng phải. Tuy là anh em nhưng chỉ sinh ra trước nó vài phút thôi mà.... Nhìn hai đứa con từ nay đi về một mình, lòng Út Duyên se thắt lại và đau khổ. Thương hại đứa con khờ phải mất cha.
- Út Duyên!
Út Duyên giật mình quay lại. Cô hoảng hốt: - Anh còn quay lại đây để làm gì?
Ông Dương trở nên thống thiết:
- Anh thật lòng muốn lo cho mẹ con em mà Út! Út Duyên cự nự:
- Không thể được. Anh còn vợ con anh đó chi. Ông Dương lại nói:
- Từ lâu anh đã thương yêu em rồi. Điều đó... Út Duyên lắc đầu:
- Em không biết! Cũng không muốn biết làm gì! Anh hãy về để tôi được yên thân mà nuôi con.
Ông Dương vẫn tha thiết nói:
- Anh rất yêu em và thương hai đứa nhỏ. Em nên để anh lo giúp phụ em. Út Duyên thở dài:
- Em cám ơn anh. Nhưng em không thể làm thế! - Tại sao vậy em?
Út Dyên lắc đầu:
- Hoàn cảnh của hai chúng ta...
Ông Dương lắc đầu:
- Chuyện ấy không có gì mà em phải ngại cả. Anh sẽ bảo bọc ba mẹ con em.
Út Duyên lòng đang trống vắng, cô đơn, được ông Dương cận kề sớm hôm
cũng nguôi ngoai đi nỗi nhớ thương chồng. Út Duyên thì thầm:
- Nếu lỡ việc này xảy ra, vợ anh mà biết được em phải tính làm sao? Ông Dương xua tay:
- Em đừng có quá lo xa như vậy. Ngày nào anh còn sống thì ngày ấy không ai làm gì được em đâu!
Út Duyên ngã đầu vào ngực ông Dương than thở: - Anh Hân đi đột ngột quá làm em hụt hẫng.
Ông Dương vuốt lưng cô và nói:
- Từ nay đã có anh lấp vào khoảng trống ở trong lòng em.
Út Duyên mềm lòng trước câu nói ân tình của ông cả Dương. Thành Thật đi học về vẻ mặt phụng phịu, thấy lạ, Duyên hỏi con:
- Này, chuyện gì mà hai đứa con của mẹ buồn so vậy? Thành nói trước:
- Tui nó bảo cha con là ma da!
Thằng Thật còn tức tửi hơn:
- Nó nói con là ma da nên hông thèm chơi với con. Út Duyên thở dài nhìn hai đứa con.lắc đầu:
- Họ chỉ đùa thôi mà.
Thằng Thành mếu máo:
- Tụi nói nói thiệt đó mẹ. Không ai chịu chơi với anh em tụi con cả. Út Duyên cảm thấy đau nhói trong lòng, nhưng cô nén cơn xúc động, an ủi hai con:
- Thôi kệ bọn nó, hai anh em con chơi với nhau là được rồi. Thằng Thật lắc đầu:
- Anh em chơi với nhau hoài chán lắm. Thành quắc mắt nhìn em:
- Tụi nó nói bậy mình đừng nên chơi với tụi nó nữa.
- Em hông chịu đâu. Giờ em muốn chơi với con nhỏ Hạnh thôi. Út Duyên lắc đầu:
- Thôi đừng có cãi nhau nữa, hai đưa con vào cất cặp thay quần áo, rửa tay rồi ra ăn cơm.
Thật bỗng reo lên:
- A! Bánh ở đâu mà nhiều thế mẹ?
Thành bảo:
- Anh biết rồi! Của bác Dương cho!
Thằng Thật phụng phịu:
- Anh giành nói với em!
Út Duyên cười phì:
- Đứa nào đoán cũng được thôi mà, và ai cũng có phần cả! Nhưng Thành lại hỏi mẹ:
- Sao bác Dương cứ lại cho bánh và đồ chơi tụi con hoài vậy mẹ? Út Duyên chưa biết trả lời cho con thế nào thì Thật nói:
- Bác ấy thương mình không có cha nên cho vậy thôi!
Út Duyên đành gật đầu:
- Ừ! Thôi các con ăn đi, rồi ngủ trưa nhé! Thành lại nói:
- Mẹ cho con và thằng Thật đi chơi nhé? Út Duyên giật mình:
- Đi chơi ư? Mà đi đâu?
Thành thưa với mẹ:
- Con và Thật theo anh Sơn Hải ra ruộng của anh chơi. Út Duyên lắc đầu:
- Thôi không được đâu, nắng bệnh cảm rồi làm sao? Thành cằn nhằn:
- Ở đây con biết bây giờ chỉ chơi có một mình hai anh em con là anh Sơn Hải thôi mà.
Út Duyên nghiêm nét mặt:
- Hai đứa không được cãi lời mẹ, hồi này ma da xuất hiện dữ lắm, các con không sợ sao?
Hình ảnh người cha bị ma da giết chết người co quắp lại, khiến anh em Thành, Thật lo sợ:
- Ma da cũng xuất hiện vào ban ngày nữa sao mẹ? Để cho qua chuyện cô vội gật đầu:
- Ừ! Muốn xuất hiện giờ nào cũng được. Thật rùng mình:
- Vậy thôi con không dám đi đâu cả, ở nhà học bài thôi anh ơi! Thành cũng thế. Út Duyên chợt thở dài nhìn hai con.
Bà cả Dương nghiến răng ken két nghe mà dễ sợ:
- Ông nói đi... Có phải ông muốn đùm bọc mẹ con Út Duyên? Ông Dương nhăn nhó:
- Trời ơi! Bà ăn nói gì vậy? Không sợ mích lòng người ta sao? Bà Dương chì chiết:
- Mích lòng cái gì chứ tôi muốn biết tại sao chồng người ta mới chết, ông lui tới đó làm gì?
Ông cả Dương nạt:
- Bà điên rồi! Anh Hân với tôi là chỗ bạn bè thân thiết từ lâu. Nay anh ấy qua đời chẳng lẽ mình quay lưng ngoảnh mặt sao đành.
Bà lừ mắt:
- Bỏ qua con Út Duyên không được thì có! Ông cả Dương nhăn nhó:
- Em sao ăn nói không sợ người ta cười chớ. Bà càng hét lớn:
- Anh sợ người ta cười thì đừng nên làm những chuyện xấu ấy. - Anh có làm gì xấu đâu?
Bà Dương càng lấn lướt:
- Không có thật hả? Tôi nói cho ông bết. Tiền của làm ra là không phải dễ dàng gì đâu. Ông cứ đem cho người ta hoài. Ông cả Dương nổi sùng:
- Tôi cho ai cái gì đâu, bà nói đi. Nếu không thì đừng có trách tôi. Bà vẫn cao giọng:
- Ông hay lắm, ông hù doạ tôi ư? Tôi nói đó để xem ông làm gì được tôi.
Ông Dương tức giận như điên, ông vớ lấy bình bông đang để trên bàn đập vỡ tan tành. Chưa nguôi cơn giận, ông thẳng tay gặp bình trà ly tách rơi xuống sàn nghe loảng choảng. Sơn Hải và Hồng Loan hai anh em núp sau cánh cửa buồng nghe ngóng. Sơn Hải bấm vai em gái:
- Ba thương em nhất, em ra khuyên ba một câu đi! Hồng Loan lắc đầu:
- Không đâu, em không dám.
Sơn Hải láu táu:
- Cha mẹ cứ giận nhau hoài!
Chợt Hồng Loan hỏi anh mình:
- Em nghe nói dưới bến đò của mình có con ma da đó! Sơn Hải gật đầu:
- Ừ cha của thằng Thành, Thật bị con ma da ở đó hút máu chết. Hồng Loan lè lưỡi:
- Ghê quá hở anh hai!
Sơn Hải căn dặn:
- Ờ, em đừng ra đó chơi nghe chưa!
Hồng Loan ngây thơ hỏi:
- Như vậy mình có nên chơi với Thành và Thật nữa hay không? Sơn Hải gật đầu:
- Có chứ. Tụi nói đâu có liên quan gì đến cái chết của chú ấy đâu? Hồng Loan chép miệng:
- Tội nghiệp hai anh em bên ấy quá!
Sơn Hải ra hiệu:
- Em nói thế, mẹ nghe được là bị đòn đó. Hồng Loan le lưỡi nói nhỏ: - Nhưng mà mẹ ghét anh em Thành, Thật dữ thế? Sơn Hải lắc đầu:
- Anh cũng đâu có biết. Nhưng thôi em vào với nội đi. Anh có công việc một
tí!
Hồng Loan chép miệng:
- Anh lại bỏ em ở nhà, buồn thấy mồ.
Sơn Hải đi rồi, Hồng Loan còn lại một mình. Hai anh em Thành lấp ló ngoài cổng. Hồng Loan thấy vui lắm nên reo lên:
- A, hai anh em vào đi!
Thật lo lắng:
- Có được không Loan?
Cô bé ngây thơ gật đầu:
- Vào đây không sao đâu! Mẹ em không có ở nhà!
Hai anh em Thành, Thật rón rén bước vào. Loan nói: - Tụi mình chơi trò trốn tìm đi nhé!
Thành hỏi Thật:
- Em có chơi không?
Thật liền gật đầu:
- Vâng!
Cả ba đang cùng vui chơi được một lúc thì bà Dương về tới thấy anh em Thành, Thật bà quát:
- Ai cho hai thằng trôi sông lạc chợ này vào đây? Hồng Loan lên tiếng:
- Tại con mời hai anh ấy vào đây chơi với con đó. Bà nạt:
- Con im đi. Mẹ cấm con không được chơi với hai thằng đó nữa. Hồng Loan năn nỉ:
- Mẹ ơi! Hãy để hai anh ấy ở lại chơi với con. Bà quắt mắt nhìn con:
- Không được.
Hồng Loan ôm tay mẹ:
- Hai anh ấy đâu có tội gì? Sao mẹ lại ghét người ta? Bà trừng mắt:
- Con mà biết gì chớ.
Hồng Loan phụng phịu:
- Con muốn chơi với hai anh ấy thôi!
Bà Dương nắm tay con gái kéo vào nhà nói:
- Cha của nó bị ma da hút máu đến chết. Có ngày tụi nó cũng thế. Con không được đi chơi với chúng!
Hai anh em Thành và Thật trố mắt ngạc nhiên nhìn bà Dương, Thành ấp úng: - Cha con bị chết chìm thôi mà?
- Hứ! Mày mà biết gì cơ chứ! Đồ ma da con. Thật nắm tay anh giục:
- Mình về thôi anh.
Bà Dương mắng theo:
- Ừ về đi! Về mà hỏi mẹ mày xem sao?
Bà cả Dương tức điên lên khi biết được ông chồng của mình đang dan díu với Út Duyên, bà hét lên:
- Tại sao ông làm vậy? Ông muốn phá hạnh phúc gia đình này phải không? Ông cả Dương nhăn mặt:
- Bà làm cái gì mà ầm ĩ lên như vậy? Con cái nó đang học hành. Bà ta gầm gừ:
- Hừm! Ông còn quan tâm đến tụi nó hay sao?
- Bà này nói lạ thật, con cái mà không lo được sao? - Vậy sao ông còn lo cho người khác?
Ông Dương nạt:
- Thôi bà im đi, tối ngày lo ghen tuông bóng gió. Tức tối bà gào lên:
- Chuyện rành rành như vậy mà công cho rằng tôi... Ông Dương vẫn bảo:
- Giữa tôi và anh Hân là đôi bạn thân nhau, gia đình người ta gặp nạn chắng lẽ tôi ngoảnh mặt làm ngơ?
Bà Dương lắc đầu:
- Lo thì lo cũng vừa phải thôi. Đằng này tối, sáng, trưa, chiều ông đều có mặt ở đó cả. Tại sao vậy? Ông Dương nhăn nhó:
- Bà nói sao quá đáng.
- Vậy tôi hỏi ông, tiền bạc trong nhà tại sao cạn nhanh vậy? - Bà định ám chỉ điều gì đây?
- Tôi nói ông đem tiền đi nuôi ba mẹ con nhỏ đó! Ông Dương đập bàn:
- Bà đừng có nói hồ đồ như vậy!
Bà chì chiết:
- Ăn nói hồ đồ hả? Ông đã đem tiền lo cho hai đứa nhỏ và chăm sóc cho Út Duyên.
Ông nạt ngang:
- Nè, đừng có nói bậy rồi đi lạy người ta.
Bà Dương còn to tiếng nữa thì bà Thìn cùng hai đứa cháu gái của mình xuất hiện. Bà lắc đầu nói:
- Anh chị lúc này có chuyện gì không vui mà sao cứ cãi nhau mãi vậy? Thấy mẹ chồng bước ra, bà Dương khóc to lên:
- Đó mẹ thấy ông ấy bây giờ bày đặt mèo mỡ đem tiền nhà đi nuôi người ta. Bà Thìn chau mày:
- Chuyện này không nói đùa được đâu nghe con. Út Duyên nó rất đàng hoàng.
Bà cả Dương mím môi vì giận:
- Thế mẹ cũng cho ràng ông ấy đùm bọc ba mẹ con bà ấy là đúng? Hồng Hạnh khuyên mẹ:
- Mẹ ơi! Mẹ đừng làm lớn chuyện sẽ không tốt đâu. Bà trừng mắt nhìn con gái.
- Đến mày mà cũng nó như vậy nữa sao? Bà Thìn chép miệng:
- Lúc còn sống thằng Hân với thằng Dương thương nhau còn hơn anh em ruột. Thằng Hân mất, chồng con lui tới chăm sóc lo lắng giúp thì đó cũng là chuyện nhân nghĩa ở đời mà thôi con ạ!
Bà Dương không dám cãi lời mẹ chồng nên nói: - Dạ, con biết rồi mẹ! Thấy mẹ chuẩn bị ra ruộng tôm Hồng Loan vòi: - Mẹ cho con ra xem tôm với!
Bà Dương lắc đầu:
- Không được, trưa nắng lắm dễ bị cảm lắm! Hồng Loan phụng phịu:
- Anh hai đi cả ngày không sao? Mẹ chỉ rầy con và chị Hạnh thôi! Bà Dương bênh vực:
- Nó là con trai, muốn đi đâu thì đi!
- Sao con lại phân bì như vậy?
Nói rồi bà bước ra ngoài.
Cạnh bến đò ngang có nhà ông Tư Điếc. Người nói chuyện hơi cà lăm lại điếc đặc. Ông sống bằng nghề chăn vịt mướn. Sơn Hải cùng với Tiến Lợi lân la đến gần. Sơn Hải nói to:
- Trời nắng rồi cho vịt nghỉ đi ông Tư ơi! Ông Tư hơi nhíu mày:
- Tụ...i m... à... y nói gì?
Tiến Lợi nắm tay ông chỉ về phía chòi vịt và ra dấu. Như hiểu ý ông gật đầu: - Ờ... ờ.
Cả ba cùng chui vào chòi vịt tạm che nắng. Tiến Lợi nói: - Ông có thấy ma da bến đò nhà ông không?
Ông gục đầu:
- Ờ... c... ó!
Sơn Hải cùng Tiến Lợi xích lại gần ông hơn. Sơn Hải hỏi: - Nó ra làm sao vậy ông Tư?
Ông cười khà khà:
- M... ấy... mày... hỏi... tao .. gì?
Sơn Hải kề tai ông:
- Con ma da đó ra làm sao?
Ông gật gật đầu:
- Ừ ờ… n... ó .. đen. . lù... lù... một đống... đen... Tiến Lợi tò mò:
- Ông thấy thật à? - A... thật... chứ... nó... thấy... mình.., cái mà... cái mà lặn xuống nước cái mà luôn.
Sơn Hải lại hỏi:
- Con nghe nói nói nhớt lắm phải không ông? Ông Tư lại gật đầu:
- Cái mà nhớt lắm! Cái mà...
Tiến Lợi lại hỏi:
- Vậy chú Hân có phải là bị ma da hút máu chết? Ông lắc đầu:
- Không, cái mà không biết đâu.
Sơn Hải nói với Tlến Lợi:
- Nó xuất hiện vào ban đêm ghê quá vậy? Tiến Lợi gãi gãi đầu:
- Tụi mình làm sao mà dám đi chơi qua bến đò đó nữa?
Mấy hôm sau người ta thấy một cái miếu được ai đó bí mật đặt tại gần bến đò. Với đèn nhang bông hoa và bánh ngọt. Sơn Hải hỏi Tiến Lợi:
- Ai đặt miếu này ở đây?
Tiến Lợi lắc đầu:
- Tao cũng đâu có biết!
Sơn Hải lẩm bẩm:
- Như vậy là đã rõ sự thật rồi. Chú Tám Hân là một điển hình, chú ấy chết vì lội sông gặp phải ma da hút máu.
Tiến Lợi lắc đầu:
- Bến đò này đã có từ lâu đời. Nhưng từ xa xưa đến nay đâu có hiện tượng
này.
Bỗng Sơn Hải nhận ra cha mình đi với Út Duyên, Tiến Lợi cũng nhận ra hai đứa trố mắt nhìn nhau. Tiến Lợi thì thầm:
- Nè, như vậy là lời mẹ mày nói đâu có sai. Sơn Hải nhanh trí bảo:
- Họ vẫn đi với nhau như vậy mà.
Tiến Lợi lắc đầu:
- Mẹ mày mà biết được thì Út Duyên có nước đi đời. Sơn Hải thì thầm:
- Theo mày thì mình phải làm sao đây?
Tiến Lợi xua tay:
- Tao không dám làm gì đâu. Nhưng có điều chuyện chưa có gì chính xác cả. May nên theo dõi một thời gian.
Sơn Hải gật đầu nghe theo lời bạn. Nhưng về đến nhà đã nghe mẹ và cha cãi với nhau. Mẹ thì khóc hu hu:
- Ông, ông nỡ đối xử với tôi như vậy sao? Ông Dương khoát tay:
- Toàn là nghĩ chuyện bậy bạ. Tôi nói rồi sao bà không chịu tin tôi chứ? Bà Dương tru tréo:
- Tin ông ư? Có ngày tôi sẽ mất cả chì lẫn chài luôn thì có.
- Này, bà ăn nói vừa phải thôi nghe. Người ta nghe được thì phiền phức lắm
đấy.
Bà Dương vẫn nói to:
- Tôi nói đó, ai làm gì tôi. Đợi tôi bắt được tận mặt rồi sẽ biết Ông Dương lại cười:
- Con cái lớn cả rồi, bà làm bậy không sợ con nó cười. Bà Dương quắt mắt:
- Tôi không cam tâm để ông đem tiền của nuôi mẹ con của nó. Trong khi mẹ con tôi ở nhà vất vả như thế nào ông có biết không?
Ông nạt ngang:
- Thôi dẹp bà đi! Tôi đi ra ruộng tôm đây. Bà Dương níu tay ông lại:
- Ông không được đụng vào những gì trong nhà này nữa, cả tiền bạc cũng
thế.
Ông Dương nổi trận lôi đình tát cho bà một bạt tay và hét:
- Bà lấy quyền gì mà cấm tôi? Bà hôm nay ngon lắm đó.
Bà Dương đâu ngờ ông lại tặng cho bà một cái tát nảy lửa như vậy. Bà kêu to lên:
- Trời ơi! Mẹ ơi! Con ơi ra mà xem ông ấy đối xử với tôi này!
Bà Thìn bà các con chạy ra thấy bà Dương nằm bẹp dưới đất. Sơn Hải kêu
lên: - Mẹ, mẹ làm sao vậy?
Ông Dương nạt:
- Tụi bây đi vào nhà hết cho tao.
Bà Thin lắc đầu nhìn con trai:
- Dương à! Sao con lại hành động như vậy chứ? Dù sao thì... Không để cho mẹ mình nói hết câu, ông Dương vội cắt ngang: - Đó là một con đàn bà ngu ngốc.
Bà Dương bật đứng lên hét to:
- Phải tôi là đàn ngu ngốc đã mang hết tiền của cha mẹ để đem về đây xây
dựng làm ăn với ông. Để bây giờ ông trả ơn bằng cách đem tiền của nuôi người
ta.
Bà Thìn cảm thấy khó chịu trước thái độ của con:
- Này con, ăn nói phải cẩn thận kẻo miệng đời người ta chê. Bà Dương khóc sướt mướt:
- Tại mẹ không nghe đấy thôi. Con đã đinh tai nhức óc vì những lời dèm pha
của thiên hạ rồi. Ông ấy còn lấy tiền mua thức ăn cho tôm để lén cho người ta.
Bà Thìn ôn tồn hỏi con trai mình:
- Sao hả Dương?
Nghe mẹ mình hỏi thế ông Dương lúng túng:
- A, đâu có mẹ ơi! Vợ con ăn nói bậy bạ vậy thôi. Được nước bà Dương làm tới:
- Không có thật à! Vậy từ nay tôi nhất định không để ông lấy tiền nữa. Tôi sẽ đích thân đi mua thức ăn, mọi chi phí trong nhà tôi sẽ quản lí.
Ông Dương trừng mắt:
- Bộ bà điên rồi hay sao? Để bà lo ư? Mấy con tôm tiêu đời và mình cũng ăn
xin!
Bà Dương to tiếng:
- Thà vậy còn hơn để cho mẹ con nó bòn rút cũng vậy thôi.
Ông Dương bỏ đi. Đám con xúm lại bên mẹ mình. Bà Thìn rầy con dâu:
- Chuyện chưa có gì, bây giờ làm cho rùm beng lên, chòm xóm người ta cười
cho.
Sơn Hải nói với bà:
- Không đâu nội. Chính mắt con thấy cha đi với Út Duyên và cũng nghe người ta đồn ầm ĩ lên về việc cha con với bà ấy. Bà Thìn nạt Sơn Hải:
- Thôi đi mày còn nhỏ mà biết gì? Vào nhà ngay.
Sơn Hải nhanh chân vọt vào nhà. Bà Dương thì bỏ đi đâu đó. Cả nhà lạnh ngắt không khí thì ngột ngạt:
- Nội ơi! Tại sao lại có ma da? Chú Tám Hân có phải là ma da không nội? Bà Thìn lắc đầu:
- Ồ, không đâu. Chú ấy bị vọp bẻ dưới nước mà thôi. Sơn Hải nhíu mày suy nghĩ:
- Không đâu nội ơi. Chú ấy là ma da đó. Tối nào người ta cũng thấy chú ấy hiện về cả.
- Ai nói với con như vậy?
Sơn Hải đáp:
- Đêm hồi hôm này có hiện tượng lạ đó nội. Bà Thìn ngước nhìn đứa cháu nội của mình: - Chuyện gì mà lạ?
- Tự nhiên gần bến đò có mọc lên một cái miếu nhỏ. Bà Thìn giật mình:
- Cái miếu nhỏ?
- Vâng! Trong đó có nhang đèn, bánh ngọt nữa. Bà chép miệng:
- Chỗ ấy xưa nay êm lặng đâu có gì?
Sơn Hải nói:
- Ông Tư điếc bảo rằng lúc này nơi bến đò ma da thường xuất hiện lắm. Bà Thìn lắc đầu:
- Ông ấy vừa điếc vừa cà lăm mà tin được sao? Sơn Hải cãi lại:
- Ông ấy nói thật mà nội. Ma da thường xuất hiện vào ban đêm, nó bò lèn đất liền nằm một đống to lắm, chờ con người đi qua để bắt đó.
Thấy nội vẫn im lặng, Sơn Hải nói tiếp:
- Khi có người phát hiện con ma da ấy lăn, trốn xuống nước. chỗ nó nằm nhớt nhợt hà nội ơi!
Bà Thìn lo lắng:
- Vậy từ này con không được ra ngoài đó chơi nghe chưa!
Sơn Hải cười với bà:
- Con đâu có sợ ma.
Bà Thìn lắc đầu:
- Rủi ro con gặp nó, nó quở phạt về nhà là con sẽ bị bệnh đó. Sơn Hải lắc đầu chắc nịch:
- Con chưa có tin đâu. Khi nào thấy đư���c nó con mới tin. Bà Thìn mắng yêu:
- Cha tổ mày. Thấy được con ma da đâu phải là chuyện dễ dàng đâu. Sơn Hải níu tay bà:
- Bà ơi, bà biết gì về ma da bà kể cho con nghe đi! Bà Thìn lắc đầu:
- Người ta kể cho con nghe vậy là đúng rồi. Từ nay con không được phép xuống bến đò ấy để tắm nữa nghe không.
Sơn Hải chỉ ậm ừ cho qua chuyện, vì nơi ấy nó đã tắm không biết bao nhiêu lần rồi, có sao đâu. Nay người ta đặt cái miếu ở đó để trừ ma da rồi. Vả lại chú Tám Hân lúc còn sống rất hiền và thương con nít lắm.
- Mình chả sợ gì cả.
Sơn Hải cùng Tiến Lợi đang tắm dưới sông lặn hụp một lát. Sơn Hải nói với Tiến Lợi:
- Mình lội ra xa một chút có được không? Tiến Lợi gật đầu:
- Không thành vấn đề.
Cả hai đạp nước bơi ra xa. Sơn Hải nói với Tiến Lợi: - Tắm như vầy mới thoả mãn.
Tiến Lợi phun nước vào mặt bạn rồi nói: - Ngày nào mà tụi mình không tắm chứ. Sơn Hải lắc đầu:
- Nhưng hôm nay tự nhiên tao không muốn tắm tí nào cả. Tại mày cứ kéo tao hoài.
Tiến Lợi lắc đầu:
- Đã thành là cái lệ rồi mà.
Sơn Hải cười vang:
- Thì là lệ thường ngày cũng đúng thôi. Nó gắn bó với ta rồi mà.
Bỗng Sơn Hải kêu lên:
- Ôi, sao mày lại níu chân tao?
Tiến Lợi lắc đầu, đưa hai tay lên:
- Đâu có! Hai tay tao đây.
Sơn Hải sợ quá kêu lên:
- Cầu cứu đi!
Tiến Lợi kêu to:
- Ai cứu bạn tôi!
Cũng may mắn có người chèo thuyền đi ngang: - Có chuyện gì?
Tiến Lợi hoảng hốt:
- Bạn tôi tự nhiên mắt kẹt cái chân dưới đất.
Sơn Hải từ từ bị kéo xuống hụt đầu. Người khách đã hiểu cớ sự nên nhảy nhanh xuống sông phụ Tiến Lợi kéo bạn lên. Tuy được cứu nhưng Sơn Hải đã mê man bất tỉnh. Tiến Lợi hoảng hốt kêu lên:
- Ô, hai chân của bạn tôi sao mà nhớt nhợt ghê quá. Người khách gật gù:
- Cậu ấy gặp may đó.
Tiến Lợi ngạc nhiên:
- May mắn mà tại sao anh ấy vẫn chưa tỉnh? Người khách giảng giải:
- Cậu ấy bị ma da rút chân đó.
Tiến Lợi hoảng hốt mắt trợn lên:
- Ối trời ơi! Ma da!
- Phải, ma da mà chạm vào thì bị nhớt như vậy đó. Tiến Lợi rùng mình:
- Ghê đến như vậy sao? Nhưng mà nó bắt mình để làm gì? Người khách xua tay:
- Thì đề ăn thịt.
Tiến Lợi run sợ:
- Con không dám tắm ở đây nữa đâu! Con sợ ma da lắm. Người khách lẩm bẩm:
- Ma da nó thường xuất hiện vào ban đêm. Một cục đen 1ù lù vậy đó. Tiến Lợi kinh hãi:
- Trời! Nó biết bò lên bờ nữa sao?
Người khách lạ nói:
- Có chứ, nó rình để bắt người mà.
Tiên Lợi lại lo lắng hỏi:
- Thế bạn của con có sao không?
Người khách lắc đầu:
- Cậu ấy sẽ không sao đâu. Vì uống nước nhiều quá nên vậy thôi! Tiến Lợi lo sợ:
- Có cách nào cứu bạn của cháu không? Người khách trấn an:
- Cậu hãy an tâm, một lát tỉnh lạ thôi. Nhưng mai mốt có tắm hãy cẩn thận. Tiến Lợi chấp tay xá xá:
- Dạ con xin chừa luôn ạ!
Người khách cười nói đùa:
- Đã sợ rồi sao?
Tiến Lợi nhăn nhó:
- Nhưng mà con ma da nó như thế nào vậy ông? Người khách lắc đầu:
- Khó mà giải thích cho các cậu nghe và hiểu được lắm. Vì ma da ít có ai được thấy lắm. Nó như cái mền đắp vậy. Đêm nó bò lên bờ. Sáng ra chỗ nó nằm nhớt nhợt.
Tiến Lợi rùn vai:
- Lần đầu tiên cháu nghe nói mà thôi. Sơn Hải cựa quậy miệng kêu to:
- Cứu tôi... cứu tôi.
Tiến Lợi đánh mạnh lên vai bạn:
- Trên bờ đây mà.
Sơn Hải mở mắt nhìn dáo dác:
- Đây là đâu?
Tiến Lợi hơi gắt:
- Thì đây là ở trên bờ.
Sơn Hải nhắm mắt lại cố nhớ:
- Nhưng tao bị ai đó kéo dìm xuống nước. Tiến Lợi kể:
- Ừ! Tao và ông khách này cố kéo mày lên bờ đấy. Sơn Hải bật ngồi dậy nhìn dáo dác:
- Ở trên bờ thật hả?
- Ừ, mày đang ở trên bờ.
Người khách lên tiếng:
- Cậu đã tỉnh rồi, tôi đi đây.
Sơn Hải gọi lại:
- Xin nhận nơi cháu lời cảm ơn.
Người khách lắc đầu:
- Cũng không có gì, cứ an tâm!
Người khách đi rồi. Sơn Hải nói với Tiến Lợi: - Tao như người chết được sống lại.
Tiến Lợi tò mò hỏi bạn:
- Lúc ấy mày bị làm sao vậy?
Sơn Hải kể:
- Dễ sợ quá! Hai chân tao làm như có người nắm. - Nhưng nó có đau lắm không?
Sơn Hải gật đầu:
- Đau chết được luôn!
Tiến Lợi lại hỏi:
- Vừa đau vừa sợ nên mày ngất xỉu phải không? Sơn Hải gật đầu:
- Ừ, tao điếng người, lại bị uống nước no cả bụng. Tiến Lợi nghĩ ngợi:
- Quái thật cái khúc sông này tao với mày tắm thường xuyên mà? Sơn Hải gật gù: - Vậy mới nói! Nhưng sao hai chân tao nhớt quá vậy?
Tiến Lợi lại nói với bạn:
- Ông khách hồi nãy bảo mày bị ma da rút chân đó. Sơn Hải nhăn nhó:
- Ma da hả? Nó ra làm sao vậy?
Tiến Lợi lắc đầu:
- Tao cũng không biết được, nhưng nghe ông ấy kể lại thì nó rất đáng sợ. Sơn Hải nhăn mặt:
- Nó đáng sợ làm sao?
Tiến Lợi cũng không biết nói làm sao cho bạn hiểu: - Thì nó đã níu chân mày đó.
Sơn Hải thì thầm:
- Lạy trời! Con không bao giờ tắm dưới khúc sông này nữa! Tiến Lợi thì thầm:
- Tao nghe kể bến đò này có rất nhiều ma da. Sơn Hải quắc mắt:
- Vậy mà mày còn rủ tao ra đây tắm.
Tiến Lợi cười khì:
- Nhưng tao đâu có biết nó hại người như vậy đâu. Sơn Hải run lên:
- Mẹ tao mà nghe được có nước mà ăn đòn. Tiến Lợi lắc đầu:
- Thôi đi cậu ấm. Ai biểu về nói lại làm chi. Sơn Hải do dự:
- Nhưng mà chuyện như vầy làm sao mà không kể lại được? Tiến Lợi hất hàm:
- Thì mà cứ kể đi xem đứa nào cái đít no đòn thì biết. - Vậy là tụi mình phải im luôn hả?
Tiến Lợi bĩu môi:
- Vậy chứ con sao nữa?
Sơn Hải gật gù: - Ừ hén, giấu luôn đi, chứ nói ra chắc chắn là tao sẽ bị ăn đòn mà còn bị nhịn đói nữa.
- Biết vậy là tốt rồi. Thôi tao với mày về.
Người ta đồn ầm lên về sự dan díu giữa ông cả Dương và bà Út Duyên đến tai bà vợ có máu Hoan Thư của ông Dương, nên bà quậy tưng bừng lên. Ông cả Dương giải thích thế nào bà vợ có máu ghen kia cũng vẫn không chịu hiểu, bà đay nghiến:
- Trừ khi ông thảy hai thằng nhỏ xuống sông tôi mới tin! Ông Dương trợn mắt:
- Bộ bà muốn tôi ngồi tù ư?
Bà cả Dương tròn mắt:
- Đã một lần rồi phải không?
Ông nạt:
- Bà nói nhảm cái gì thế?
- Nhảm hả? Ông có muốn tôi phanh phui chuyện này không? Ông cả Dương nhăn nhó:
- Nhưng hai đứa nhỏ song sinh mới năm tuổi nó có tội gì? Bà nghiến răng:
- Tội gì à? Tội mẹ nó quyến rũ chồng bà. Tội bòn rút của cải nhà này. Ông cả Dương phân trần:
- Bà ơi! Bà đừng có nói bậy, tôi với cô Út đâu có gì. Bà trợn trừng mắt:
- Không có ư? Không có mà người ta đồn ầm lên như vậy ư? Ông xua tay:
- Miệng đời mà ai nói sao chẳng được, vậy cũng tin!
- Chuyện vậy mà không được hay sao? Nếu ông không có, thì hãy chứng minh cho tôi thấy đi.
Ông cả Dương thở dài:
- Vậy là bà muốn tôi đi tù?
Bạ quắc mắt:
- Ông đừng có hù doạ tôi. Tôi muốn ông thực hiện theo ý của tôi để chứng minh lòng ông trong sạch.
Ông cả Dương năn nỉ:
- Bà ơi! Ác quá đi!
- Ác gì mà ác? Sao hồi ông làm với cha nó sao ông không sợ ác?
Ông cả Dương nhăn nhó:
- Tôi chỉ lở tay thôi mà!
Bà liếc xéo:
- Lỡ tay hả? Hừm! Để tiện việc dan díu với vợ người ta, coi bộ ông cũng thủ đoạn dữ ha!
Ông cả Dương lắc đầu:
- Tôi thật không ngờ bà độc mồm độc miệng như vậy! Thảo nào người ta nói là Hoạn Thư không sai mà.
Bà la toáng lên:
- Bây giờ ông có chịu thực hiện lời tôi hay không? Ông gãi đầu:
- Từ từ rồi tính. Bà làm như chuyện giết heo làm thịt không bằng! Bà cân nhắc ra quyết định:
- Tôi kỳ hẹn ông ba ngày.
Ông khoát tay:
- Được rồi. Tôi đi ra ruộng tôm đây. Ở với và tôi sẽ điên mất.
Cha đi rồi, Hồng Loan, Hồng Hạnh bước ra. Hồng Hạnh nói:
- Mẹ à! Chuyện chưa có gì mà mẹ làm ầm lên như thế mất cả thể diện của cha thì làm sao cha làm ăn?
Bà cả Dương chống nạnh hai tay:
- Bây giờ mày dạy khôn tao đó hả?
Hồng Hạnh lắc đầu:
- Mẹ làm vậy là hơi quá đáng. Hai bạn ấy đâu có tội gì? Bà quắc mắt:
- Mới có bảy tuổi đầu mà mày biết gì? - Nhưng con đã nghe được mẹ nói.
Bà trợn mắt:
- Mày nghe gì?
Hồng Hạnh bảo:
- Mẹ nói cha phải làm gì Thành và Thật đó? Bà cả Dương ôm con:
- Đâu có con nghe nhầm rồi. Thôi vào thay đồ đi!
Rồi bà lớn tiếng gọi:
- Sơn Hải, thằng Sơn Hải đâu?
Sơn Hải đang nằm xem ti vi phải bật dậy: - Con đây!
- Hôm nay mày không đi học sao?
Sơn Hải khoát tay:
- Hôm nay con được nghỉ.
Bà nghi ngờ:
- Hôm nay thứ năm tại sao lại nghỉ?
Nó ngáp dài:
- Thì... dạ... cô nói thế.
Bà hăm doạ:
- Nếu trốn học thì đừng có trách tao.
Phần 2
Bà Thìn nội của Sơn Hải bước ra.
- Gì mà mới sớm con la ầm lên vậy?
Bà Dương dịu xuống:
- Dạ, con rầy mấy đứa nhỏ, sáng không đứa nào chịu đi học cả.
Bà Thìn ngước nhìn đứa cháu nội đích tôn, cục cưng của bà bênh vực: - Thằng Sơn Hải nói với mẹ là hôm nay nó được nghỉ mà!
Bà Dương đùn đẩy:
- Vậy con đưa em đi học giúp mẹ.
Hải gật đầu, như do dự:
- Cả hai đứa làm sao mà con đưa hết? Bà Dương chép miệng:
- Con đưa Hồng Loan, mẹ đưa Hồng Hạnh. Sơn Hai ngáp dài:
- Vậy thôi mẹ đưa cả hai đứa đi, con ở nhà với nội. Bà Thìn nghe phải nên nói:
- Xe honda chở luôn đi chứ đày thằng nhỏ làm gì? Bà Dương cằn nhằn:
- Mẹ chìu nó riết hư.
Bà giận dỗi:
- Vậy chị muốn làm gì đó thì làm.
Sơn Hải ở nhà với nội. Bà đang vui nên nó hỏi: - Bà ơi! Bến đò của mình có lâu chưa?
Bà Thìn ngẫm nghĩ rồi nói:
- Lâu lắm rồi, từ ngày bà mới về với ông nhưng con hỏi để làm gì? Sơn Hải lắc đầu:
- Dạ không, tại con muốn biết vậy thôi. Bà Thìn nhắc nhở:
- Con không được ra bến đò đó tắm nghe không. Sơn Hải buột miệng hỏi:
- Sao vây nội?
- Ờ thì khúc sông ấy sâu lắm, rủi con chết đuối thì sao? Sơn Hải hỏi nội:
- Nó có gì bí ấn không nội?
Bà lắc đầu.
- Nhưng con nghe người ta nói, bến đò của mình có ma da! Bà thoáng giật mình.
- Ai nói với con như vậy?
Sơn Hải khoát tay:
- Người ta đón ầm lên như vậy đó.
Bà Thìn cảm thấy không an tâm nên nói:
- Họ đồn đại như vậy, chứ làm gì mà có thật. - Vậy ma da là sao hở nội?
Bà Thìn lúng túng:
- Ờ thì... nó bò lên bờ, khi nhảy xuống sông thì chỗ ấy nhớt nhiều lắm. - Vậy khi nó nắm được chân mình thì sao?
Bà nói luôn:
- Nếu xuống sông mà tắm vô tình gặp nó thì nó sẽ kéo mình dìm xuống nước, sẽ chết trôi đó.
Sơn Hải giật mình:
- May quá! Con nhanh chân thật.
Bà Thìn nhíu mày nghi ngờ hỏi:
- Con nói vậy là nghĩa làm sao?
Sơn Hải biết mình đã lỡ lời nên nó ấp úng:
- Dạ, con nói cũng may là con chưa có gặp nó. Ba Thìn thở dài:
- Con không được xuống sông tắm nghe chưa? Sơn Hải gật đầu ngoan ngoãn:
- Dạ! Nhưng nội ơi! Tại sao dưới sông lại có ma da? Bà Thìn hơi nhíu mày: - Tại sao con lại hỏi đến chuyện ma da nhiều thế? Dơn Hải lắc đầu:
- Con chỉ muốn biết vậy thôi, chứ có gì đâu nội. Bà thở dài:
- Thôi lo học bài đi con, rồi ăn cơm.
Bà Út Duyên đang nằm trên võng đong đưa miệng thì gọi: - Thành, Thật đâu rồi?
Hai đứa đang chơi trò trốn tìm, nghe mẹ gọi chạy vào: - Mẹ gọi con!
- Mẹ gọi con!
Nhìn hai đứa con song sinh còn thơ dại mà bà thấy tủi lòng, Út Duyên ngậm ngùi bảo:
- Hai đứa vào thắp nhang cho cho cha đi. Thành, Thật thưa:
- Dạ tụi con đã làm rồi mẹ!
- Ờ! Vậy thì ra ngoài chơi đi.
Thành hỏi mẹ:
- Mẹ định đi đâu?
- Hai anh em ở nhà chơi, mẹ ra chợ có chút chuyện rồi mẹ sẽ về ngay.
Hai anh em ngoan ngoãn vâng lời mẹ. Út Duyên đi một chút thì ông Dương đến. Thật thấy ông kêu lên:
- Bác Dương đến!
Thành và Thật chạy ra. Thành nói:
- Mẹ cháu không có ở nhà, bác có vào chơi không? Ông Dương liền gật đầu:
- Có chứ, và bác cũng có mua quà cho các con đây.
Thành và Thật cũng sáng mắt. Thật thông minh nên nói: - Cháu mời bác vào nhà đợi mẹ cháu về.
Ông Dương hơi sốt ruột nên hỏi:
- Mẹ cháu khi nào với về?
Thành đáp:
- Dạ, mẹ nói đi sẽ về nhanh thôi!
Ông Dương chia bánh cho hai anh em Thành, Thật: - Này các cháu ăn đi!
Miếng bánh thật là hấp dẫn. Khi anh em ngồi ăn ngon lành, ông Dương nhìn hai anh em ăn một cách ngây thơ, hồn nhiên, ông thấy nhói đau. Nhưng vì hạnh phúc của ông, ông đành ra tay thôi.
Út Duyên về đến nhà, thấy cửa vẫn đóng. Nhưng hài đứa con của mình thì không có chạy ra đón mình, bà gọi:
- Thành, Thật à! Mẹ đã về đây!
Vẫn yên lặng, bà gọi to hơn:
- Thành, Thật ơi.
Trả lời bà chỉ có tiếng mình vọng lại. Bà Út Duyên lo lắng, bà chạy tìm con
khắp nơi nhưng không thấy. Bà chưa kịp hoàn hồn thì ông Dương xuất hiện:
- Chào cưng!
Bà Út Duyên buồn bã nói:
- Hai đứa con của em đâu mất rồi.
Ông Dương kinh ngạc:
- Sao lại mất chứ? Em lại đi đâu à?
Bà khóc và nói:
- Em đi công việc một chút thôi mà.
Ông Dương cười, vội trấn an:
- Không sao đâu, tụi nói lại đi đâu đó chút thôi. Út Duyên lắc đầu:
- Con của em không bao giờ ra khỏi nhà. Nhất là lúc đêm tối như vầy. - Hai đứa nó đi nhà bạn chơi chăng?
Út Duyên lắc đầu:
- Không có đâu!
Ông Dương gợi chuyện:
- Hay là chúng nó bị bắt cóc?
Út Duyên tròn mắt:
- Bắt cóc? Nhưng con em đâu có thù oán gì với ai? Ông Dương trầm tư suy nghĩ:
- Hay là em có gây xích mích với ai không? Út Duyên lắc đầu: - Không có đâu. Trừ khi...
- Em muốn nói gì?
Út Duyên thở dài:
- Trừ khi vợ của anh là mướn người ta bắt cóc con em! Ông Dương giật mình:
- Sao em lại nói như vậy? Vợ anh không làm việc đó đâu! Út Duyên lắc đầu:
- Vì ghen tuông người ta có thể làm bất cứ điều gì. Ông Dương phản ứng mạnh:
- Nhưng chuyện chúng ta bà ấy đã biết, bà ta đâu có dám làm gì em đâu! Út Duyên cảm thấy đau đầu, bà nói:
- Anh về đi, em không thể nào tiếp chuyện với anh nữa đâu! Ông Dương do dự:
- Nhưng nửa đêm rồi em định làm sao đây? Út Duyên nói qua màn lệ:
- Em phải đi tìm con dù bất cứ nơi nào! Ông Dương sốt sắng:
- Anh đi tìm với em!
Bà lắc đầu:
- Không cần đâu. Hơn lúc nào hết em cần sự yên tỉnh. Ông Dương chép miệng:
- Nhưng anh không thể để em một mình trong tâm trạng thế này được. Bà quắc mắt:
- Mặc xác tôi.
Ông Dương vẫn nhẫn nại:
- Hay là ta báo công an xem sao?
Út Duyên sáng mắt:
- Ôi, anh nói đúng lắm. Ta cần báo ngay.
Ông Dương nhấn máy di động báo cho công an. Mườí phút sau công an đến
ngay hiện trường. Qua mấy tiếng làm việc, vẫn không tìm ra đầu mối. Họ kết
luận:
- Đây là vụ bắt cóc tống tiền!
Út Duyên khóc lóc:
- Chồng tôi mới chết. Gia đình gặp cảnh khó khăn. Mẹ goá con côi làm sao mà có tiền?
Ông Dương bảo:
- Em cứ chờ điện thoại. Nếu tụi nói có điện đặt điều kiện gì thì hãy điện qua cho các anh biết
Út Duyên lo sợ:
- Bọn chúng có làm gì con em không? Công an làm nhiệm vụ nói:
- Có lẽ chúng nó không dám làm gì con tin đâu. Có lẽ chúng nó sẽ điện đến cho bà đấy.
Bất chợt chuông điện thoại reo. Út Duyên cầm ngay điện thoại: - Alô!
Đầu dây bên kia quát thật to:
- Mày là con quỷ cải, mày cướp chồng tao!
Út Duyên buông máy. Ông Dương cuống lên: - Xảy ra chuyện gì vậy em?
Út Duyên uất ức:
- Có lẽ là bà ta...
Người công an hỏi:
- Bà ta là ai vậy?
Út Duyên lúng túng:
- Là... là...
Ông Dương nhăn nhó:
- Em đừng nghi oan cho bà ta.
Ngưới công an gắt:
- Hai người hãy trả lời cho tôi. Người đàn bà đó là ai? Ông Dương lấp lửng:
- Là... là... vợ tôi.
Người công an hơi nhíu mày:
- Vậy giữa ông và chị này...là gì?
Út Duyên gào lên: - Tại tôi... tại tôi tất cả. Con ơi... con…!
Út Duyên bứt đầu, bứt tóc kêu la thảm thiết. Ông Dương an ủi: - Em hay bình tâm lại đi. Để đi tìm con mà!
Út Duyên vẫn gào khóc. Bà như điên dại. Người công an lại hỏi:.
- Ông và bà có quan hệ với nhau như thế nào? Có phải bà vợ của ông đang lên cơn gen?
Ông cả Dương ngần ngại:
- Vâng, tôi thật tình thương cô Út Duyên. Người công an nghiêm giọng:
- Vậy là giữa hai người đã làm một việc khá nghiêm trong rồi. Ông cả Dương thấp giọng:
- Vâng! Tôi biết nhưng tôi thấy gia đình Út Duyên mẹ goá con côi tôi muốn đùm bọc vậy thôi.
Út Duyên vẫn rên rỉ:
- Thành, Thật ơi! Con đau rồi, về với mẹ đi! Ông cả Dương dỗ dành:
- Em đừng quá bi thương như vậy. Em ngã quỵ rồi ai lo cho con em? Người công an khuyên:
- Chúng tôi về, có biểu hiện gì thì báo ngay cho tôi biết. Ông cả Dương tiễn khách ra tận cổng:
- Thay mặt Út Duyên tôi xin cảm ơn các anh:
Họ đi rồi ông Dương vào ngồi với Út Duyên. Bà như người mất hồn kêu gào thảm thiết:
- Thành, Thật của mẹ ơi! Hai đứa đâu rồi mà lâu về đến như vậy.
Chuông điện thoại reo, ông Dương nhanh tay nhấc máy:
- Alô?
- ...
- Hả? Được tôi sẽ về ngay!
Quay lại với Út Duyên ông nói:
- Em cố gắng bình tĩnh, anh về có chút việc sẽ quay trở lại. Út Duyên vẫn gào lên:
- Ai? Ai đã bắt con tôi? Tại sao lại bắt con tôi? Ông cả Dương chạy thoát ra ngoài. Ra khỏi nơi ám ảnh ngột ngạt ấy ông thở phào nhẹ nhõm.
Vợ chồng tư Lộng là em chú bác với ông cả Dương đang bàn tính việc cướp lại số ruộng mà ông cả Dương đang làm. Một hôm gặp ông cả Dương bà tư Lộng nói mánh khoé:
- Út Duyên điên loạn như vậy ông cảm thấy ra sao? Ông cả Dương trừng mắt:
- Sao thím lại hỏi tôi như vậy?
Bà tư Lộng cười mỉa mai:
- Em thiết tưởng chuyện ấy thì anh rành hơn em chứ? Ông Dương quát:
- Này, thím đừng ở đó mà nói quàng nói xiên. Bà tư Lộng cao giọng:
- Ai mà không biết quan hệ bất chánh với Út Duyên? Ông Dương trừng mắt:
- Thím không được ăn nói hồ đồ như vậy! Ông tư Lộng bật cười:
- Vợ tôi thì hồ đồ, chứ còn tôi thì không đâu. Tôi không hề nói sai vấn đề nào đâu.
Ông Dương quác mắt:
- Vợ chồng chú muốn gì?
Bà tư Lộng trân tráo nói:
- Có muốn gì đâu. Chúng tôi đây muốn anh chia một nữa ruộng tôm, vậy
thôi.
Ông cả Dương quắc mắt:
- Làm gì mà có chuyện ấy. Đó là tâm huyết của vợ chồng tôi. Ông tư Lộng nói mánh khoé:
- Mấy đêm rồi tôi ngủ mà nghe tiếng khóc của Tám Hân và tiếng khóc la của hai con Út Duyên đó.
Ông Dương lừ mắt:
- Chú mày đừng có phao tin đồn bậy.
- Tôi không có nói bậy đâu. Nếu không tin thì có ngày anh sẽ gặp lại Tám Hân thôi. Anh ấy lúc nào cũng hiện về, thiêng lắm. Quậy phá tưng bừng cho nên bà con ở đây mới dựng cái miếu để thờ cúng đó. Ông cả Dương tức điên lên, ông quát tháo ầm lên:
- Chúng mày đừng hòng hăm doạ được tao.
Hai vợ chồng tư Lộng cười to, làm cho ông cả Dương càng thêm điên tiết: - Cút! Cút ngay! Tụi bây cút khỏi nơi đây!
Trước khi bước ra khỏi nhà, tư Lộng phán một câu:
- Được rồi! Anh hãy chống mắt lên mà xem sự trừng hạt đích đáng, quả báo nhãn tiền mà.
Ông cả Dương tức giận run cả người: - Mày... mày...
Út Duyên đi tìm con khắp nơi, bà đã hoá điên, miệng cứ lảm nhảm, gọi tên chồng. tên hai đứa con của mình rồi cười, rồi khóc một mình.
- Trả lại hai đứa con cho tao.
Bà chạy hoảng loạn gào lên:
- Mày giết con tao! Mày phải trả con lại cho tao! Bà cả Dương cuống quýt lên:
- Ai giết con bà chứ, con mẹ điên kia.
Út Duyên níu kéo xé toạt vạt áo của bà ta rồi khóc.
- Hu... hu, mày giết chồng giết con tao. Mày ác lắm!
Bà cả Dương khó khăn lắm mới gỡ được tay của Út Duyên, bà ta chửi rủa:
- Đồ điền, thứ toan giật chồng người nên mới bị quả báo đó.
Út Duyên ngồi thụp xuống đất, quần áo rách tả tơi đầu tóc rối bù, mặt mày
càng hốc hác. Nhìn thấy tình cảnh của bà ai cũng thương tâm.
Đêm đến bà cả Dương bị ma nhát trong lúc đi ra ruộng tôm. Bà nghe văng vẳng tiếng của thằng Thành:
- Hãy trả mạng lại cho tôi. Bà nhẫn tâm lắm... Lại có tiếng rên rỉ:
- Anh ơi! Em đói và lạnh quá!
Bà cả Dương thấy sợ trong lòng nhưng vẫn tằng hắng: - Đứa nào phá ruộng tôm của tao đó bây?
Tiếng rên lại xuất hiện:
- Ta đói và lạnh lắm... hu... hu...
Trước mặt bà là dống gì to lù lù nó động đậy, nhúc nhích đen thui. Nhớ lại đó là hiện tượng của ma da, bà hoảng quá quẳng luôn chiếc đèn cầm trên tay vừa chạy vừa la: - Ai cứu tôi... ma...
Ông cả Dương tất tả chảy đến:
- Ai vừa kêu cứu đó?
Nghe tiếng chồng bà dừng lại thở hổn hển: - Tôi đây!
Ông Dương hỏi:
- Gì mà bà sợ đến như vậy?
Bà cả Dương vẫn còn sợ, nắm tay ông lôi đi: - Nhưng mà có chuyện gì mới được chứ? - Tôi vừa gặp ma!
- Ma?
Bà rùng mình:
- Tôi sợ quá!
- Nó ra làm sao?
Bà lắc đầu:
- Tiếng khóc của con nít. Nó đòi mạng và bảo rằng đang đói và lạnh lắm. Ông Dương giật thót mình:
- Đói và lạnh ư?
Bà Dương ấp úng:
- Nó biến thành ma da hết rồi ông ơi! Ông Dương trợn mắt:
- Sao bà biết?
- Tôi vừa nhìn thấy, nó lù lù hai cục to tướng đen thùi nhát mình. - Đâu rồi?
Bà hất mặt về phía đầu ruộng:
- Đằng kia!
Ông Dương bước đến chỗ ấy, bà cũng nối gót theo sau miệng lẩm bẩm:
- Hai đứa bây có sống khôn thác thiêng đừng có quấy rầy nhà tao nữa. Ngày mai tao sẽ cúng giấy tiền vàng bạc cho.
Ông Dương nhăn nhó:
- Chỗ nào? Vừa nói ông vừa bước tới, trợt chân té, hổng cẳng lên trời. - Ui da!
Bà Dương điếng cả hồn lùi lại, miệng lắp bắp:
- Sao lại trợt té vậy? Có sao không? Trời khô ráo mà sao lại trượt té? Ông Dương cố gượng đứng lên, cảm thấy ê ẩm cả người:
- Dưới chân mình nhớt nhợt. - Ông kêu lên trong miệng - Ma da?
Bà Dương sợ hãi:
- Ma da ư?
- Dưới đất còn nhớt đó, tôi mới bị trượt chân. - Trời ơi! Chẳng lẽ nào hai đứa nhỏ...
Ông Dương kêu lên:
- Suỵt! Bộ bà muốn ở tù sao.
Bà Dương run lên:
- Làm sao bây giờ đây ông?
Ông Dương nạt:
- Thường ngày bà lắm mưu mẹo kia mà? Bà run lên:
- Đừng nhắc nữa ông ơi, tôi sợ lắm rồi. Cũng chỉ vì thương ông và tôi muốn giữ hạnh phúc gia đình thôi mà.
Ông Dương đứng trầm ngâm giây lát rồi nói:
- Đây cũng là định mệnh, việc xảy ra rồi, đừng nên dày vò mình nữa. Bả khấn vải:
- Ngày mai, tôi sẽ lập miếu thờ, đừng phá quậy nhà tôi nữa